“Có nhiều định nghĩa về hạnh phúc?
Nhưng như thế nào mới là hạnh phúc thật sự?
Mong manh quá đỗi ranh giới giữa đúng và sai
Có những nẻo đường chính khổ đau cũng là niềm hạnh phúc”
Xem lại bộ phim "Lối sống sai lầm" của Hàn Quốc do Việt Nam đóng chợt chạnh lòng có những trăn trở, băn khoăn, những nghĩ suy về hạnh phúc.
Hạnh phúc đôi khi là những gì quá nhỏ nhoi, con người cứ thế vô tình bước đi mà không cảm nhận được. Hạnh phúc đôi khi là những thành quả quá lớn lao mà con người cảm nhận được rõ ràng bởi họ đạt được sau những tháng ngày lăn lộn, vật vã với cuộc đời.
Hạnh phúc là sau một ngày làm việc mệt mỏi, ta trở về với bữa cơm gia đình. Hạnh phúc là mỗi sớm mai thức dậy, ta có thêm những hi vọng, những sức sống mới để chiến đấu với khó khăn, thử thách. Có thật đây là những điều làm nên hai từ hạnh phúc?
Nếu đó thực sự là hạnh phúc thì hiện giờ cuộc sống của ta chẳng còn nỗi từng chữ “hạnh” và “phúc” tách rời. Trên những trang Yume với đầy dòng tâm sự của cuộc đời, ta cảm nhận nhiều những khía cạnh của hạnh phúc.
Nếu hạnh phúc là mỗi sớm mai thức dậy, được bắt đầu ngày mới. Thì, không hiểu sao trong ta hôm nay mỗi ngày chỉ có những nỗi muộn phiền. Trở về nhà với bữa cơm gia đình, bữa cơm ấy cũng không làm ấm nóng lại cõi lòng đang băng giá, tê buốt bởi sóng gió cuộc đời. Đời mà, có gì đâu mà phải bàn tính, bởi nó vẫn vô tình lướt qua cuộc đời của bao nhiêu con người. Đời mà, vẫn cứ nhẫn tâm với những người đang bị dày vò, khổ sở và vẫn đang cười với những người đầy đủ niềm tin và ánh hào quang. Đời là vậy,…
Hạnh phúc cũng giống như cuộc đời kia, có lúc thăng trầm, lúc lên cao lúc lại như rơi xuống tận cùng vực thẳm. Có những phút giây ta đã cảm nhận được hạnh phúc, hạnh phúc thực sự. Chỉ có điều, phút giây ấy quá ngắn ngủi. Trong ta, chỉ còn đọng lại chút men của hạnh phúc tan vào trong sớm tinh sương.
Hạnh phúc thưở cắp sách đến trường là mỗi lần được điểm 10, được nhận những lời khen từ cô và bố mẹ. Những lúc ấy, tâm hồn trẻ thơ sao dạt dào hạnh phúc đến thế? Những điều tưởng chừng vô cùng giản đơn, nhỏ nhoi nhưng với ta lúc ấy lại là vô cùng lớn lao, ấm áp. Càng lớn, ta càng đổi thay. Dường như ta đã đòi hỏi quá nhiều để rồi ta mãi kiếm tìm, mãi đi mà chưa bao giờ tìm ra đích đến. Hạnh phúc thật sự đang ở nơi đâu? Hạnh phúc của ta có hình hài và gương mặt như thế nào? Ta chỉ thấy một nỗi buồn về đêm, sâu thẳm như màu đen của bóng tối. Cứ đêm về, ta lại một mình gặm nhắm nỗi bất hạnh trong ta.
Lẽ ra, ta có một gia đình hạnh phúc nếu cha ta không sớm qua đời. Lẽ ra, ta có một cuộc sống hạnh phúc nếu ta không mang quá nhiều những suy nghĩ kém lạc quan. Lẽ ra, ta có một chuyện tình đẹp như thơ, như mộng, mối tình trong sáng từ thời còn học phổ thông. Lẽ ra, cuộc đời ta có lẽ đã rẽ sang một trang khác nếu ta biết cố gắng hơn trong cuộc sống? Phải chăng ta đã thiếu những nỗ lực cần thiết, phải chăng ta đã co mình lại quá lâu để rồi ta chẳng thể nào trở lại là ta như lúc trước?
Ta vẫn đang bước đi trên con đường mà ta đã chọn. Con đường mà ta đã tin rằng có thể tìm thấy hạnh phúc ở điểm tận cùng. Có điều, không một ai biết ta đang đúng hay sai. Không một ai biết liệu ở cuối con đường, điều gì đang chờ đợi mỗi người?
Ta sống hôm nay, và cố gắng hôm nay. Ta sống hôm nay, vì tin tưởng vào hạnh phúc ngày mai. Và ta, lại tiếp tục bước đi trên đường đời đầy chông gai, thử thách với những nghĩ suy miên man, không dứt về hai từ “Hạnh phúc”
Tuyết Hạ
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét