Read more: MENU NGANG TRƯỢT THEO BLOG | dunghennessy Under Creative Commons License: Attribution Share Alike

Thứ Hai, 19 tháng 11, 2012

Để gió đi hoang



Trưa nay nắng to, mẹ xách thúng ra sau vườn nhổ mớ rau. Mình lẽo đẽo theo sau, nhìn mồ hôi trên trán mà thấy thương mẹ quá. 
Hôm qua chị điện thoại về xin tiền nộp học phí, chợt thấy trong mắt mẹ dấy lên một nỗi buồn, đêm hôm đó, mẹ chong đèn để ghi ghi chép chép gì đó, sáng nay mẹ đội nón chạy sang nhà dì Hai mượn tiền gửi chị. Làm trưa nay mình ở nhà chờ cơm. Mẹ cũng không mua cá cho mình, mặc dù sáng nay mình năn nỉ mẹ đi chợ nhớ mua cá và mắm dưa cho con.
Mẹ buồn, mẹ suy nghĩ, mình biết mẹ mình lắm, mẹ không nói, chỉ biểu hiện mọi thứ ở đôi mắt. Sáng nay ba đi cày thuê cho nhà chú Bảy, con bé Út ngủ lười, lâu lâu lại ngáy o o. Ra mình thấy, cười em nó. Xê em nó vào trong chút, con bé loay hoay, mở mắt, thấy mình nó ngủ tiếp. Mình rửa mớ chén, cắt rau cho heo xong lại vào nhìn mẹ. Mẹ xách thúng ra vườn mình cũng theo sau:
- Chiều con có học không?
- Con được nghỉ ạ.
Mẹ chỉ hỏi đúng 1 câu thế thôi, rồi mẹ lúi húi nhổ rau tiếp. Mình xin phụ nhưng mẹ không cho, mẹ bảo để mẹ làm, mình không biết gì, nhổ trúng mấy cây mẹ để làm giống thì khổ. Vậy là mình đành thôi, im lặng ngồi nhìn mẹ nhổ.
Trưa đứng bóng ba vẫn chưa về. Mẹ nhổ xong bụi rau thì mình giành xách vô cho mẹ. Mình sợ thấy mẹ khổ lắm. Ba cũng khổ, mình đi chăn trâu, liếc qua thấy ba đi cày, đầu có cái nón lá, đứng dưới nắng mình thấy xót quá. Mình chăn trâu khỏe, cột trâu vào chỗ có cỏ, rồi nằm đó huýt sáo. Lâu lâu lại đổi bụi cỏ khác. Thấy ba mẹ khổ mình thương, chỉ nuôi chí học thật giỏi, ra làm giám đốc, có tiền xây nhà, mua ô tô cho mẹ. Trưa nay có cơn gió đi ngang qua mặt mẹ. Mình thấy mắt mẹ nhắm, mồ hôi cay xè lăn qua mắt mẹ, làm mắt mẹ đỏ hoe. Mình nhìn cũng muốn khóc. Mẹ bảo không được yếu đuối, người ta cười. Mình gật gật đầu, vô lấy lúa vãi cho gà ăn rồi ra trước hiên nhà nhặt rau phụ mẹ. 
Con Út dậy, dụi dụi mắt rồi lại đi vô trong, mẹ nhìn nó cười. Đúng là con nít, chưa biết lo nghĩ gì cả, cứ vô tư thấy thương quá. Ba về, mình lật đật chạy ra cổng, phụ ba đỡ cái bừa xuống, thấy mồ hôi trên trán ba, mình cũng xót. Đôi khi, thèm một cơn gió đi hoang để thổi tan những giọt mồ hôi trên trán ba, hay xóa đi giọt mồ hôi lăn qua mắt mẹ.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét